Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021

Tin nhắn quyết định sống hay chết trong dịch Covid-19 ở Ấn Độ

Khi đợt dịch Covid-19 thứ hai tàn phá Ấn Độ, với hơn 300.000 ca mắc mới mỗi ngày, gia đình của những người bệnh phải ráo riết tìm kiếm sự giúp đỡ trên mạng xã hội.

Từ sáng đến tối, họ lùng sục các tài khoản Instagram, gửi tin nhắn trên các nhóm WhatsApp và gọi điện thoại.

Ông nội của Avani đã được nhập viện sau 200 cuộc liên lạc của gia đình

Họ tìm giường bệnh, oxy, thuốc trị Covid-19 và huyết tương. Một tin nhắn xuất hiện trên WhatsApp: "Hai giường ở khu hồi sức cấp cứu còn trống". Vài phút sau, hai suất đó không còn nữa. Một tin nhắn khác: "Cần gấp máy tạo oxy. Làm ơn hãy giúp đỡ".

Tinh thần tự lực và may mắn đứng giữa sự sống và cái chết.

Nhưng cầu đang vượt quá cung và những người ốm yếu không có thời gian. Ngày thứ sáu, một người đàn ông đang tìm kiếm oxy trên WhatsApp cho người anh họ 30 tuổi ở Uttar Pradesh. Tới Chủ Nhật, người bệnh đã qua đời.

Những người khác kiệt sức sau nhiều ngày gồng mình với việc tìm kiếm nơi điều trị cứu sống người thân của mình.

"Bây giờ là 6h sáng ở Ấn Độ và đó là lúc chúng tôi bắt đầu các cuộc gọi. Chúng tôi tìm oxy hoặc thuốc tiêm cho ông của tôi. Chúng tôi gọi cho mọi người mà chúng tôi biết", Avani Singh giải thích.

Ông của Avani hiện sống ở Delhi và bị nhiễm Covid-19. Gia đình của Avani đã gọi tới 200 nơi khác nhau để tìm sự trợ giúp.

Cuối cùng thông qua một người bạn cùng trường, Avani đã tìm thấy một bệnh viện có giường nhưng ở đây không có nguồn cung cấp oxy. Lúc này, ông của Avani đã hôn mê.

Họ tiếp tục đăng lời cầu xin giúp đỡ cho tới khi tìm ra một phòng cấp cứu có bình oxy.

Sau đó, họ tiếp tục tìm nguồn cung cấp thuốc Remdesivir. Chú của Avani đã phải đi khắp các nơi, có ngày, đi tổng cộng 160 km để mong có được nguồn thuốc.

"Khi chúng tôi nghe tin có một cơ sở y tế còn thuốc, anh tôi vội vã phóng tới. Nhưng thuốc đã hết. Dù nơi đó mở cửa lúc 8h30 nhưng mọi người đã xếp hàng từ nửa đêm. Chỉ 100 người đầu tiên được tiêm", mẹ của Avani kể.

Hiện tại thuốc được bán ngoài chợ đen với giá 1.334 USD trong khi giá gốc là 16 USD. Không ai đảm bảo chất lượng của thuốc trôi nổi trên thị trường.

Kết nối cá nhân, tiền bạc, địa vị xã hội đem lại cơ hội thành công cao hơn.

Trong tình trạng hỗn loạn, nhiều người cố gắng để tạo ra những nguồn thông tin tập trung, có trật tự bằng cách tạo ra các nhóm cộng đồng hỗ trợ bệnh nhân.

Arpita Chowdhury, 20 tuổi và một nhóm sinh viên ở Thủ đô Delhi đang quản lý kho thông tin.

"Mọi thứ thay đổi từng giờ, thậm chí từng phút. Năm phút trước, tôi nhận tin một bệnh viện còn trống 10 giường. Nhưng khi tôi gọi điện tới, các chỗ đó hết sạch", Arpita kể.

Nhóm của Arpita gọi đến các số điện thoại trên mạng xã hội hứa hẹn cung cấp oxy, giường, huyết tương hoặc thuốc và đăng thông tin đã được xác minh lên mạng. Sau đó, cô gửi dữ liệu của bệnh nhân Covid-19 yêu cầu giúp đỡ.

"Đó là điều chúng tôi có thể làm để giúp đỡ họ", cô ấy nói.

Ngày 23/4, Aditya Gupta tìm kiếm một máy tạo oxy cho người em họ Saurabh Gupta ở Gorakhpur, một thị trấn ở phía bắc bang Uttar Pradesh, nơi đang quay cuồng với những ca tử vong ngày càng gia tăng.

Saurabh, một kỹ sư 30 tuổi, là niềm tự hào của gia đình. Cha anh quản lý một cửa hàng nhỏ và đã dành dụm để anh có thể đi học.

"Chúng tôi đã đến hầu hết các bệnh viện ở Gorakhpur. Mọi cơ sở lớn đều kín chỗ. Những nơi còn lại nói: Nếu gia đình có thể tự kiếm oxy, chúng tôi có thể tiếp nhận bệnh nhân".

Thông qua WhatsApp, gia đình đã có một bình oxy nhưng thiết bị để vận hành đã hết hàng. Họ nhận được lời bảo đảm sẽ sớm nhận được hàng từ nhà cung cấp.

Nhưng Saurabh đã không chờ được thiết bị đó. Anh mất vào ngày 25/4 trong sự bất lực của cha mẹ mình.

An Yên (Theo BBC)