Thứ Ba, 16 tháng 2, 2021

Bao thuốc lá giúp cảnh sát lần ra kẻ giết cô gái 20 tuổi

Công viên quốc gia luôn là nơi thanh bình và an toàn. Vì thế, khi Carrie Nelson có cơ hội làm việc tại bộ phận tiếp đón khách tham quan công viên quốc gia Blue Mounds ở bang Minnesota, Mỹ, cô rất phấn khích. Nhưng ngày 20/5/2001, một đồng nghiệp phát hiện cô gái 20 tuổi tử vong trong phòng tiếp đón.

Cái chết bí ẩn

Khi cảnh sát tới hiện trường, họ thấy vô số dấu hiệu của một cuộc vật lộn dữ dội. Máy fax và nhiều tờ giấy rơi dưới sàn nhà, ghế đổ. Một đồng hồ và bao thuốc lá rơi bên cạnh thi thể Carrie. Đồng hồ không phải vật sở hữu của Carrie hay bất kỳ nhân viên nào trong công viên nên rất có thể nó đã tuột khỏi cổ tay hung thủ khi hắn vật lộn với nạn nhân.

Tiền trong ngăn kéo và két sắt của phòng tiếp đón biến mất cho thấy có thể động cơ ban đầu của hung thủ là lấy trộm tiền. Các nhà quản lý công viên quốc gia Blue Mounds ước tính hung thủ đã lấy khoảng 2.000 USD. Đó là nguồn thu từ phí cắm trại và bán đồ lưu niệm.

Carrie Nelson thiệt mạng tại công viên quốc gia Blue Mounds, bang Minnesota, Mỹ. Ảnh: Grandforks Herald

Nhiều vết máu xuất hiện gần ngăn kéo và két sắt. Kết quả phân tích cho thấy đó là máu của nạn nhân. Mắt của Carrie xuất huyết do bị hung thủ siết cổ cô. Nhóm điều tra không thấy dấu hiệu của hành vi xâm hại tình dục. Nguyên nhân trực tiếp gây tử vong là lực đập của một vật cứng vào đầu nạn nhân.

Theo điều tra, khoảng 13h54 ngày 20/5/2001, một khách vào phòng tiếp đón và Carrie đã bán vé cho người đó. Một mẩu giấy mà Carrie viết trước khi chết vẫn nằm trên bàn làm việc của cô. Nạn nhân ghi thời gian là 14h ngày 20/5/2001 trên tờ giấy.

Người đồng nghiệp thấy thi thể Carrie lúc 14h44. Như vậy, án mạng xảy ra sau 14h và trước 14h44. Một người đàn ông cắm trại cùng vợ và con gần văn phòng của Carrie trong công viên quốc gia Blue Mounds kể rằng vào khoảng từ 14h15 tới 14h30 hôm đó, anh thấy một ô tô màu trắng phóng rất nhanh từ khu vực phòng tiếp đón.

Hành trình phá án gian nan

Vài nhân viên trong công viên quốc gia kể rằng Carrie không có thiện cảm với một đồng nghiệp nam là Steven Barber. Cô từng nói với mấy đồng nghiệp rằng Steven nghiện cocaine và cô muốn tố cáo anh ta với cảnh sát. Liệu có khả năng Steven sát hại Carrie để ngăn cô tố cáo anh ta?

Tiền trong ngăn kéo và két sắt tại phòng làm việc của Carrie cũng có thể là động cơ gây án với một kẻ nghiện ma túy như Steven. Anh ta cũng sở hữu một xe hơi màu trắng. Vào thời điểm án mạng xảy ra, Steven dự sinh nhật con gái. Cảnh sát đã khám nhà và kiểm tra xe hơi của Stven, song không thấy manh mối nào.

Chiếc đồng hồ đeo tay và bao thuốc lá cạnh thi thể nạn nhân là chứng cứ quan trọng. Steven khẳng định chúng không phải là đồ vật của anh ta. Không nhân viên nào trong công viên quốc gia Blue Mounds thấy chúng trước đây và họ cũng không hút thuốc lá. Vì thế, rất có khả năng chúng là vật sở hữu của hung thủ. Đồng hồ đã tuột khỏi tay khi hung thủ vật lộn với Carrie, còn bao thuốc lá đã rớt khỏi túi áo hay túi quần của hắn. Không dấu vân tay nào tồn tại trên hai vật chứng ấy.

Kỹ thuật viên tìm thấy 135 dấu vân tay trong văn phòng mà Carrie làm việc. Không vân tay nào trùng với vân tay của nghi phạm Steven. Kết quả phân tích tế bào da trên đồng hồ cho thấy nó lưu giữ DNA của Carrie và hai người khác. DNA của Carrie xuất hiện trên đồng hồ do cô đã chạm vào nó trong khi chống cự cú siết cổ của hung thủ. Nhưng hai mẫu DNA còn lại không trùng khớp với DNA của Steven. Nhóm điều tra loại anh ta khỏi danh sách nghi phạm.

5 ngày sau án mạng, cảnh sát tìm thấy hung khí gây án. Đó là một hòn đá trang trí với logo của Công viên quốc gia Blue Mounds. Hung thủ vứt nó xuống một suối nhỏ bên đường, cách văn phòng của Carrie khoảng 2,5 km. Những mảnh vỡ nhỏ từ hòn đá nằm rải rác quanh thi thể của cô. Tuy nhiên, tác động của nước suối lên hòn đá khiến kỹ thuật viên không thể phát hiện vân tay hay DNA trên nó.

Họ đối chiếu mọi dấu vân tay mà họ tìm thấy với mọi nhân viên trong công viên quốc gia Blue Mounds và toàn bộ khách tham qua hôm 20/5/2001, song không kết quả nào xuất hiện. Kết quả đối chiếu DNA trên đồng hồ với kho dữ liệu DNA tội phạm cho thấy 19 người có thể là hung thủ. Song quá trình thẩm vấn lần lượt từng nghi phạm cho thấy họ không phải là kẻ sát nhân.

Manh mối quý giá sau 5 năm

5 năm sau đó, nhóm điều tra tiếp cận hơn 600 nghi phạm khác, song vẫn chưa thể xác định hung thủ. Tới năm 2006, khi kỹ thuật phân tích DNA đã phát triển hơn, họ quyết định yêu cầu kỹ thuật viên kiểm tra lại DNA trên đồng hồ đeo tay cạnh thi thể Carrie.

Lúc đó, họ nhận thấy họ đã bỏ qua một chi tiết trên bao thuốc lá dán tem của cơ quan thuế bang South Dakota. Nhận định rằng có thể hung thủ đã mua bao thuốc ở bang Minnesota, nhóm điều tra gửi dữ liệu DNA sang bang South Dakota để đối chiếu trong kho dữ liệu DNA của tội phạm.

Bất ngờ, cảnh sát South Dakota phát hiện hai mẫu DNA thuộc về một cặp vợ chồng. Người chồng tên là Randy Swaney, đang thụ án 30 tháng tù vì tội trộm tài sản. Vào thời điểm vụ án mạng của Carrie xảy ra, Randy vẫn chưa vào tù, còn vợ anh ta đang làm việc trong một nhà máy và nhiều người có thể làm chứng cho cô.

Người vợ cung cấp cho cảnh sát vài ảnh mà trong đó Randy đeo chiếc đồng hồ giống hệt đồng hồ bên cạnh thi thể Carrie. Cô cho rằng DNA của cô xuất hiện trên dây đeo đồng hồ vì cô từng chạm vào nó. Trong một ảnh khác, nhóm điều tra thấy Randy với bao thuốc lá cùng loại với bao thuốc ở hiện trường.

Randy cũng sở hữu một xe hơi màu trắng cỡ lớn giống mô tả của nhân chứng cắm trại trong công viên quốc gia Blue Mounds. Một số vân tay trên quầy tiếp đón và mấy tờ giấy trong văn phòng bán vé trùng khớp vân tay của gã.

Randy Swaney bị phát hiện liên quan tới vụ án mạng Carrie Nelson. Ảnh: Grandforks Herald.

Tháng 5/2007, cảnh sát bắt Randy Swaney vì tội Giết người. Công tố viên nhận định ban đầu gã đàn ông 37 tuổi đột nhập vào phòng tiếp đón khách của công viên quốc gia Blue Mounds để lấy trộm tiền.

Ban đầu, gã không thấy ai vì khi đó Carrie ở trong toilet. Sau khi lấy tiền trong ngăn kéo, Randy Swaney định ra ngoài thì Carrie Nelson bước ra. Ngay lập tức, Randy siết cổ nạn nhân và bắt cô mở khóa két sắt.

Lấy xong tiền, tên trộm quyết định thủ tiêu nhân chứng nên vớ sợi dây ở máy fax để siết cổ nạn nhân. Carrie chống cự quyết liệt khiến đồng hồ trên tay Randy Swaney tuột ra.

Thấy viên đá trang trí trong tầm tay, Randy chộp nó rồi đập vào đầu, mặt của Carrie. Thấy nạn nhân bất động, kẻ gây án vội vã chạy ra ngoài mà không biết rằng đồng hồ và bao thuốc của gã rơi ở hiện trường. Khi phóng xe ra ngoài, Randy dừng ở suối nhỏ bên đường rồi ném viên đá xuống đó để phi tang.

Phiên xử Randy Swaney diễn ra vào tháng 8/2008. Thẩm phán kết luận bị cáo phạm tội Giết người cấp độ một và tuyên án chung thân không ân xá. Randy kháng cáo vào năm 2010 nhưng thất bại. Bị cáo sau đó tiếp tục kháng cáo lên Tòa án Tối cao bang Minnesota vào năm 2015 nhưng hội đồng thẩm phán quyết định giữ nguyên mức án.

Kiến Văn